About this episode
Mẹ già ở quê hương Tác giả: Ken Takakura Cái dạo mẹ già mất, đúng vào lúc tôi đang trong quá trình bận quay bộ phim "Tướng Hanh tướng Cáp". Không kịp về dự lễ tang của mẹ. Mãi một tuần sau tôi mới về đến quê. Sau khi đã chắp tay dâng hương theo nghi lễ, tôi muốn nhân lúc chưa chôn cất, lặng nhìn hài cốt của mẹ. Mở nắp hộp đựng tro cốt của mẹ đặt trên Phật khám, tôi đã nhìn thấy hài cốt của mẹ. Bỗng dưng, một thứ tình cảm không muốn chia tay với mẹ dội lên mãnh liệt trong lòng tôi. Thế là tôi liền hé miệng cắn răng rắc xương cốt của mẹ. Mấy cô em gái tôi đứng gần đó thấy liền kêu lên: "Không được làm vậy, dừng lại ngay". Các em gái tưởng tôi đầu óc thất thường. Không, không phải đâu. Đây là sự xốc nổi khó mà có thể giải thích được. Lúc bấy giờ, niềm khát vọng dù thế nào đi nữa cũng không thể vĩnh biệt mẹ cứ dồn lên và chi phối tôi mạnh mẽ. Thời niên thiếu, sức khoẻ tôi yếu ớt. Hễ mắc bệnh, là mẹ lại túc trực bên tôi, mãi không chịu rời. Mẹ nhúng ướt chiếc khăn mặt đắp lên trán tôi đang bị sốt cao. Ban đêm nhiều lần thay khăn ướt, lại còn không ngừng mát xoa sống lưng cho tôi. Sau khi tôi lớn lên, mẹ ở quê vẫn cứ thường xuyên lo lắng sức khỏe cho tôi. "Thôi, đừng làm công việc vất vả như vậy nữa, sớm mà về nhà đi thôi con ơi". Mẹ nhiều lần viết thư cứ nhắc nhở tôi như vậy. Tôi không hề cho mẹ biết chuyện tôi từng đặt chân đến núi tuyết trời đông đất lạnh và Nam cực giá rét. Thế nhưng bộ phim nào do tôi sắm vai, thể nào mẹ cũng phải xem. Nói mẹ chỉ xem tình tiết cốt truyện của phim thôi thì không đúng, chi bằng nói rằng mẹ xem phim chỉ là để tìm hiểu liệu tôi có gặp nguy hiểm hay không. "Trên đùi lại mọc nhọt lạnh rồi. Thôi đừng đến những nơi giá lạnh quay phim nữa. Đi xin phép công ty thử xem con". Tôi nhận được bức thư như vậy của mẹ. Mẹ nói, đã thấy tranh áp phích phim có tôi rồi, phát hiện đùi tôi mọc nhọt lạnh. Khi chụp tấm ảnh áp phích nói trên, xung quanh tôi rất đông người: Thợ hóa trang, nhà thiết kế trang phục, thợ chụp ảnh,..., để che chỗ mọc nhọt lạnh, tôi đã bôi một lớp thuốc cao có màu da rồi. Không một ai để ý đến những nốt nhọt lạnh của tôi. Vậy mà, mẹ chỉ xem tranh áp phích, liền phát hiện ra ngay. Đọc xong bức thư này của mẹ, tôi bất giác cảm thấy một luồng hơi ấm áp đến từ tay mẹ. Mẹ thường đặt lòng bàn tay lên trán tôi, để xem tôi có bị sốt hay không. Lúc đó tôi cảm thấy luồng hơi ấm toát ra từ bàn tay mẹ. Có một bận, tôi bỗng dưng rất nhớ mẹ, thế là liền về quê thăm mẹ. Mẹ con vừa gặp nhau, mà tôi đã cãi với mẹ. Mẹ thường coi tôi là con trẻ, lúc nào cũng làu bàu, không chịu bỏ qua cho tôi một việc nhỏ nhặt nào. Tôi không thể nhịn nổi, thế là liền cãi lại mẹ. Kỳ thực thì, lẽ ra tôi phải nói câu: "Cảm ơn". Nhưng từ đó, hễ mẹ con gặp nhau là lại đấu khẩu với nhau. Lúc này đây, người nói với tôi những lời lẽ như vậy đã không bao giờ tồn tại trên đời này nữa. Cuộc đời thường có những niềm vui khắc ghi trong lòng. Không hẹn mà gặp người mình mến yêu ngưỡng mộ. Đó là niềm vui cho dù đã hóa thành tro cốt trắng rồi mà vẫn không muốn chia tay. Cuộc đời cũng có nỗi đau sâu sắc khắc ghi trong lòng. Đó là ắt đến một ngày, định mệnh đau xót bởi bắt buộc phải chia tay với người mà mình yêu mến vô cùng. Thế nhưng, mẹ già sẽ sống mãi trong lòng tôi.
Comments
Rate this episode
Episode Details
- Author
- CRI
- Show Type
- full
- Audio Format
- audio/mpeg
